Chị Thu Trúc Một người chọn đi chậm để gìn giữ tuổi thơ và làm giáo dục từ gốc

chị Thu Trúc một người tài giỏi

Hoa viết những dòng này không phải để giới thiệu một Founder, một CEO hay một nhà đầu tư giáo dục. Bởi những danh xưng đó, Thu Trúc đã có đủ. Hoa viết với tư cách một người đã lắng nghe rất lâu, đã quan sát rất kỹ và đã thực sự cảm nhận được con người phía sau vai trò của Nguyễn Huỳnh Thu Trúc – một người phụ nữ chọn làm giáo dục bằng sự kiên nhẫn, bằng trải nghiệm sống và bằng một trái tim rất vững.

Có những người làm giáo dục bằng chương trình.
Có những người làm giáo dục bằng mô hình.
Và có những người làm giáo dục bằng cách họ sống mỗi ngày.

Thu Trúc thuộc nhóm thứ ba.

Trong thời đại mà ai cũng vội, ai cũng muốn “nhanh hơn”, “nhiều hơn”, “giỏi sớm hơn”, thì Thu Trúc lại chọn một con đường ngược dòng: đi chậm để giữ lại tuổi thơ. Và với Hoa, đó là một lựa chọn vừa khó, vừa hiếm, vừa đáng trân trọng.

Nguyễn Huỳnh Thu Trúc - một người trong nghàng giáo dục đầy tâm huyết

Khi gặp Thu Trúc, điều đầu tiên Hoa cảm nhận không phải là sự thành đạt

Khi gặp Thu Trúc, Hoa không có cảm giác đang gặp một người “rất bận”, “rất quyền lực” hay “rất thành công” theo nghĩa thông thường. Ngược lại, Hoa cảm nhận một sự yên tĩnh rất hiếm.

Yên tĩnh không phải vì Trúc ít trải nghiệm. Mà vì Trúc đã đi qua đủ nhiều tầng trải nghiệm để không còn bị thúc ép bởi nhu cầu phải chứng minh.

Trúc nói chậm. Nghĩ kỹ. Chọn từ rất cẩn thận.
Không phải vì thiếu tự tin.
Mà vì mỗi điều Trúc nói đều đã được sống đủ lâu trong đời sống thật.

Trong thế giới giáo dục hiện đại, người ta nói rất nhiều về phương pháp, về thành tích, về kết quả đo lường. Hoa thấy ở Trúc một người không bị ám ảnh bởi việc phải hơn ai. Trúc tập trung vào việc đúng với trẻ em và đúng với lương tâm nghề.

Đây là tín hiệu Trust mà Hoa cảm nhận rất rõ: sự đáng tin không đến từ lời nói, mà đến từ “khí chất” của một người sống nhất quán.

Một người làm giáo dục sớm nhưng không hề “vội”

Thu Trúc chọn đứng ở một vị trí rất khác.

Giáo dục sớm 0 đến 6 tuổi là một lĩnh vực rất đặc biệt. Đây là giai đoạn khó nhìn thấy kết quả ngay, nhưng lại quyết định nền móng cả một đời người. Và vì khó thấy kết quả ngay, nên rất nhiều người lớn sốt ruột.

Sốt ruột vì sợ con chậm hơn bạn.
Sốt ruột vì sợ con thua ngay từ vạch xuất phát.
Sốt ruột vì chính người lớn đang sống trong nhịp đời quá nhanh.

Thu Trúc chọn đứng ở một vị trí rất khác. Trúc chọn làm người giữ nhịp chậm. Cho trẻ, cho cha mẹ và cho chính mình.

Hoa tin để làm được điều đó, người làm giáo dục phải có nội lực rất mạnh. Bởi đi chậm trong một xã hội luôn thúc ép là một lựa chọn không dễ.

Khi giáo dục không còn là cuộc đua thành tích – Hoa hiểu vì sao Thu Trúc được tin

Thu Trúc xây dựng hành trình nơi tạo ra nhân cách con người

Có một câu chuyện khiến Hoa dừng lại rất lâu: cặp song sinh 4 tuổi rưỡi chưa nói được từ nào. Nhiều người nghe sẽ vội hỏi: “Bao lâu thì nói được?” “Có cam kết không?” “Có tiến độ không?”

Nhưng điều Hoa trân trọng không phải kết quả “nói được hai từ, một câu ngắn”. Điều Hoa trân trọng là cách Trúc và đội ngũ đồng hành suốt 6 tháng:

Không hứa hẹn để xoa dịu phụ huynh.
Không dùng biểu đồ để trấn an nỗi lo.
Không đặt mục tiêu phải bằng bạn bằng bè.

Chỉ có sự hiện diện đều đặn. Sự tôn trọng nhịp phát triển riêng. Và sự kiên nhẫn đến mức nhiều người lớn… không chịu nổi.

Hoa nghĩ, điều khiến người mẹ rơi nước mắt không chỉ là lời nói đầu tiên. Mà là việc hai đứa trẻ bắt đầu không còn sợ thế giới. Bắt đầu mỉm cười. Bắt đầu bước ra khỏi góc khuất.

Với Hoa, đó mới là thành công thật của giáo dục sớm. Đây chính là Experience và Expertise: trải nghiệm thực tế và chuyên môn thể hiện qua cách xử lý, chứ không phải qua lời quảng cáo.

Một hành trình nghề nghiệp rất dài trước khi đến với Montessori

Ít người biết rằng, trước khi trở thành người làm giáo dục mầm non, Thu Trúc đã có 13 năm làm trong ngành ngân hàng, với những vị trí mà rất nhiều người mơ ước.

Từ nhân viên tín dụng lên Phó phòng, Trưởng phòng, Phó giám đốc, Giám đốc chi nhánh và Phó Tổng giám đốc phụ trách kinh doanh. Đó không phải con đường dễ đi. Đó là hành trình của kỷ luật, của áp lực, của những con số và những quyết định ảnh hưởng đến rất nhiều người.

Và chính vì đã đi rất xa trong thế giới “kết quả – tăng trưởng – chỉ tiêu”, nên khi Trúc dừng lại để tự hỏi: mình đang tạo ra giá trị gì, câu hỏi ấy có sức nặng rất lớn.

Không phải ai cũng dám dừng lại khi đang ở đỉnh cao ổn định. Và đó là điểm Hoa nể nhất: Trúc có dũng khí quay về.

Khoảnh khắc quay về với chính mình – khi ý nghĩa lớn hơn sự ổn định

Có giai đoạn áp lực nghề nghiệp lên tới đỉnh điểm, ký ức về một đứa trẻ từng nhút nhát, tự ti, sợ lên tiếng… quay trở lại.

Hoa tin những ký ức đó không ngẫu nhiên xuất hiện. Nó đến khi con người đủ mệt với việc chạy theo bên ngoài và bắt đầu lắng nghe bên trong.

Quyết định rẽ sang giáo dục của Trúc không phải trốn chạy. Đó là quay về với điều có ý nghĩa sâu hơn. Và khi một người rẽ hướng vì ý nghĩa, họ sẽ đi rất bền.

Từ giáo dục phổ thông đến mầm non – một hành trình đi về gốc

Trúc từng xây dựng một trường liên cấp từ tiểu học đến THPT tại Quận 7, phát triển từ 142 học sinh lên 2.200 học sinh trong 10 năm. Đó là một thành tựu lớn. Nhưng điều đáng nói hơn là: Trúc dám dừng lại.

Dừng lại không phải vì thất bại, mà vì nhận ra: nếu muốn tạo ra thay đổi thật, phải bắt đầu sớm hơn.

Rất nhiều vấn đề của tuổi thiếu niên và người trưởng thành đều bắt nguồn từ những năm đầu đời: cảm giác an toàn, được tôn trọng, được lắng nghe, được phép sai.

Và thế là Trúc chọn Montessori.

Không phải vì Montessori đang “hot”.
Mà vì Montessori đặt con người ở trung tâm.

Một người làm Montessori đúng tinh thần, không phải phong trào

chị Thu Trúc một con người tri tức

Hoa từng gặp rất nhiều người nói về Montessori. Nhưng không phải ai cũng sống được tinh thần Montessori trong đời sống của mình.

Ở Thu Trúc, Hoa thấy sự nhất quán rất rõ:
Tôn trọng trẻ nhưng cũng tôn trọng chính mình.
Kiên nhẫn với trẻ nhưng cũng kiên nhẫn với hành trình của bản thân.
Chuẩn bị môi trường cho trẻ nhưng cũng chuẩn bị nội tâm cho người lớn.

Trúc không đào tạo giáo viên để “dạy nhiều hơn”, mà để biết lùi lại đúng lúc. Không phải giáo viên nào cũng làm được điều đó. Và không phải người dẫn dắt nào cũng đủ sâu để dạy điều đó.

Xây trường không khó, xây con người mới khó

Hoa ấn tượng không chỉ vì số lượng cơ sở, mà vì trọng tâm Trúc đặt vào đào tạo giáo viên.

Một môi trường giáo dục tốt không đến từ cơ sở vật chất. Nó đến từ con người đủ hiểu trẻ, đủ vững vàng để đồng hành và đủ kỷ luật để không làm tổn thương trẻ bằng sự nóng vội của người lớn.

Đó là chuyên môn thật. Và cũng là sự tử tế thật.

Một hệ sinh thái nội dung không chạy theo cảm xúc nhất thời

Thu Trúc có một hệ sinh thái nội dung lớn, nhưng điều Hoa trân trọng không nằm ở lượng người theo dõi. Hoa nhìn vào chất lượng thay đổi của phụ huynh:

Nhiều người bắt đầu chậm lại.
Bắt đầu quan sát con nhiều hơn.
Bắt đầu thay đổi cách nói chuyện với con.
Và quan trọng nhất: bắt đầu thay đổi chính mình.

Với Hoa, tác động sâu luôn âm thầm. Không ồn ào, nhưng bền. Đây là Trust và Authority trong giáo dục: người ta tin vì thấy mình thay đổi theo hướng tốt hơn.

Gia đình – nền móng thầm lặng của mọi lựa chọn

Khi Thu Trúc nói về gia đình, Hoa cảm nhận một sự biết ơn rất sâu. Không phô trương. Không kể công. Chỉ là sự hiện diện đúng lúc và đủ lâu.

Trong giai đoạn đại dịch, khi doanh nghiệp đứng trước ranh giới mong manh, khả năng “không vội” của Trúc là điều cứu rất nhiều quyết định. Và Hoa tin, khả năng không vội ấy không đến từ lý thuyết. Nó đến từ nền móng gia đình và la bàn giá trị.

Gia đình với Trúc không chỉ là nơi để trở về. Gia đình là nơi giữ người ta không lạc.

Một tầm nhìn không chạy theo quy mô – lan tỏa Montessori vào từng ngôi nhà

Điều Hoa trân trọng nhất là tầm nhìn của Thu Trúc: không mở thật nhiều trường, mà lan tỏa tinh thần Montessori vào từng ngôi nhà.

Bởi giáo dục sớm không thể chỉ nằm trong bốn bức tường. Nó sống trong cách cha mẹ nói chuyện với con. Trong cách người lớn xử lý cảm xúc của mình. Trong nhịp sống của gia đình.

Muốn làm được điều đó, người dẫn dắt phải thật sự hiểu đời sống của cha mẹ hiện đại, chứ không chỉ hiểu phương pháp. Thu Trúc có điều đó.

Lời kết từ góc nhìn của Hoa – đi chậm không phải để thua, mà để giữ điều quan trọng nhất

chị Thu Trúc và sự nỗ lực từng ngày

Với Hoa, Nguyễn Huỳnh Thu Trúc là một người đi con đường rất khó: đi chậm, đi sâu và đi bền.

Không phải ai cũng đủ kiên nhẫn để làm giáo dục sớm đúng nghĩa.
Không phải ai cũng đủ dũng cảm để rẽ hướng khi đang ổn định.
Và không phải ai cũng đủ tỉnh táo để không biến giáo dục thành cuộc đua.

Hoa tin những giá trị Thu Trúc đang âm thầm xây sẽ tiếp tục lan tỏa, không chỉ qua trường lớp, mà qua từng gia đình, từng đứa trẻ được lớn lên trong sự tôn trọng.

Và với Hoa, đó là một đời sống rất đáng trân trọng.

Và nếu bạn muốn biết thêm về hoa Hoa thì xem tại đây: Hoa Hera Skincare

Hoa Hera Skincare - Tàn Nhang, tăng sắc tố, nám, đồi mồi, đốm nâu, nám mảng

Hoa Hera Skincare

Fanpage: https://www.facebook.com/profile.php?id=61585391165811

Zalo OA: https://zalo.me/1507629304843237051

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *